Liều mà thua

LIỀU MÀ THUA
Như bạn Tô Khất Nhi có nói, khi người ta liều thì sẽ có 02 khả năng:
Thắng: Thì sẽ kể ra
Thua: Thì thường im lặng.
Do đó đôi khi câu chuyện sẽ trở thành một chiều, và không phản ánh thực tế cuộc sống.
Nhân đây, Mr Đức sẽ kể một câu chuyện về liều nhưng mà thua, và những bài học phía sau đó để các bạn có cái nhìn ở một nửa còn lại.
Đây là một câu chuyện hoàn toàn thật, và trong group này có người có thể xác nhận điều đó.

Câu chuyện như sau:
Mr Đức học Bách Khoa, ngành QLCN, ra trường đầu 2007 sau 4,5 năm học. Kết quả học tập bình thường, nói chung mọi thứ bình thường. Ra trường làm việc lương 2.4tr / tháng, cũng bình thường nốt. Chỉ có điều, bén duyên với ngành BĐS từ hồi ra trường, dù rằng hồi đi học chả định hướng cái gì cả.
Sau 5 năm đi làm, mọi thứ diễn ra bình thường, lương tăng cũng bình thường, nói chung không có gì khác thường.
Vì mọi thứ diễn ra bình thường quá đỗi, nên cũng tâm tư làm cái gì đó khác thường xí, vì khi nhìn lên thì thấy các anh lớn học Bách Khoa ra cũng thành công, nhìn xuống dưới thì thấy các em khoá dưới nó cũng hơn mình, nhìn ngang ra bạn bè nó cũng tốt cả. Còn mình thì cứ loay hoay đều đều, vẫn mường tượng và tin rằng rồi ta sẽ giàu, nhưng giàu bằng cách nào thì không biết.
Lương thì không cao không thấp, ăn không thiếu nhưng dư không có, nói chung là mọi thứ tẻ nhạt. Mà vì tẻ nhạt quá nên phải làm cái gì đó cho nó máu. Và kể từ đó dấn thân vào nghề đầu tư tài chính.
Nói là đầu tư tài chính cho nó oai, chứ thật ra là dùng khả năng huy động vốn của mình để đi đầu tư vào vụ làm ăn, hồi đó đọc quyển “Người giàu nhất thành Babylon” và thấy cái nghề này cũng tốt.
Ban đầu thì chỉ huy động trong khả năng chi trả bằng lương, hay nói trắng ra là vay tín chấp. Thấy cũng có chút thành công, cũng giúp được một số người, và thấy mình làm đúng quá, hăng máu lên huy động thêm bên ngoài.
Đến lúc thịnh nhất là thu nhập 1 tháng được hơn 80tr, hơn cả những quản lý cấp cao thời bấy giờ, và lúc đó nghĩ mình tài năng ngời ngời, chả mấy chốc sẽ thành đại gia.
Nhưng ở đời, cái gì bạn không chủ động được thì sẽ đến lúc tiêu tùng, giống như condotel mà mình bỏ tiền nhưng quản lý vận hành, lợi nhuận do đứa khác nắm, nó thích thì nó cho, không thích thì nó cắt.
Và đến cuối 2014, cáu chuỗi lâu đài xây trên cát đó sụp đổ, những đứa mang về lợi ích cho Mr Đức nó giở chứng và bỏ trốn, thật ra đó là điều sẽ xảy ra, nhưng khi có cảm giác thành công, người ta thường không nhìn thấy những rủi ro tiềm tàng.
Sự thành công lên nhanh thì sự sụp đổ cũng nhanh không kém, trong vòng 1 tháng, mọi thứ đổ bể. Từ cái thế đang lên thì cắm đầu xuống đất. Trách nhiệm với đối tác thì mình phải gánh trong khi những người có trách nhiệm với mình thì bỏ trốn hết, thậm chí có người còn chết.
Đó là một thời gian vật vã, cha mẹ, anh em không ai giúp được bởi cái số thâm hụt tiền lớn hơn so với khả năng của gia đình, và để an toàn cho gia đình, cha mẹ không dám giúp. Hồi đó cũng thấy giận cha mẹ, nhưng sau này thì mới hiểu được suy nghĩ của ông bà.
Một thời hoành tráng nuôi mấy đứa em, giờ đến lượt ăn bám tụi nó. Bạn bè lúc này bắt đầu phân cấp ra, có người xa lánh vì mình thất thế, nhưng cũng có người sãn sàng giúp đỡ trong khả năng của họ.
Gọi lại những mối quan hệ trước đây, nhờ cậy họ giúp mình những thứ mình từng giúp họ, nhưng họ lấy cớ từ chối.
Lúc đó phải bán chiếc xe máy mới tậu hồi còn ngon, cầm cái máy tính mua 13tr, cầm được 5tr với lãi suất 5%/2 tuần. Hên là có bạn cho mượn cái xe cùi nhưng phải đi xuống Bà Rịa lấy vì bạn không chạy và bỏ dưới đó.
Lúc đó tự nhiên biết cách đi rình con nợ, làm việc với giang hồ, luật sư, toà án.. đủ cả. Chỉ có điều, kết quả cũng chả khá hơn.
Sau này còn nhiều chuyện ly kỳ mà cho đến giờ vẫn không nghĩ là Mr Đức lại thoát ra và cân bằng lại được. Đến giờ thì cũng mua được căn nhà đầu tiên, cũng từng đi đầu tư BĐS, tuy nhiên Mr Đức sẽ không kể kinh nghiệm đi mua nhà vì nó chả giống ai, đại khái là đặc biệt.
Thất bại thì chả ai muốn, nhưng thất bại chưa chắc đã là điều tệ. Vì khi thất bại, nó là cơ hội cho chúng ta nhìn nhận ra nhiều thứ, có những thứ mà thất bại rồi mới thấy.
Khi thất bại, nhận ra tiền bạc đôi khi phù du, nó đến đấy rồi đi trong một nốt nhạc. Cuối cùng thứ chúng ta nắm giữ chính là bản lĩnh, sự mạnh mẽ với số phận, sự trài nghiệm.
Có ai nhận ra một điểm chung nữa của những điển hình thành công trong mấy ngày qua không? Đó chính là sự bản lĩnh của họ, đôi khi có may mắn đấy, nhưng với cái sự quyết tâm, cách thức, thì có thể nói một cách dân dã rằng những người đó ném đi đâu cũng không chết được.
Cho đến tận bây giờ, mr Đức vẫn chưa gọi là thoát khỏi cái dư âm của kinh nghiệm thất bại kia, tuy nhiên cuộc sống vẫn tiếp diễn, người ta bắt đầu từ con số 0 thì mình bắt đầu từ con số âm. Tương lai thì chả ai biết cả.
Thế nên, liều không hẳn là xấu, thất bại không hẳn là tệ, quan trọng là cái cách phản ứng của mỗi người trước những thất bại, hoặc liều thì biết mình liều vì cái gì.
Có ai dám chắc trong tương lai mình sẽ không thất bại không? Đôi khi thất bại khi còn trẻ lại là một đặc ân, vì lúc đó, bạn vẫn còn cơ hội làm lại.
Đến giờ, mặc dù cũng chưa hơn được ai, nếu tính trong group này có lẽ thua rất nhiều người, nhưng mr Đức vẫn chia sẻ những gì mình biết, vẫn cố gắng và hy vọng một ngày nào đó lại thành công, vì quá trình trải qua thất bại kia, từng làm thiệt hại 02 người, và mong rằng sau này có thể đền đáp lại cho họ. Đấy là chưa kể nhiều người giúp đỡ trong quá trìnhh quay lại cuộc đua.
Tìm kiếm một sự giúp đỡ khó hay không khi bạn thất thế?
Câu trả lời là tuỳ thuộc vào bạn sống như thế nào.

P/S: Bài hơi dài, đọc chơi thôi, đừng share.^^

Nguồn: ducle

Tham gia thảo luận

Compare listings

So sánh